Những lúc yêu nhau bạn đã có những thay đổi và nó đã trở thành thói quen lúc nào bạn không hay. Cho đến khi tình yêu ra đi đôi bạn chia lìa, thì bỗng nhận ra những thói quen lạ lùng từ khi nào nó đã trở nên thường xuyên lạ lùng đến kỳ lạ, tam su tinh yeu buon chia sẻ.

Thói quen sau chia tay

Tôi tin rằng những người gặp nhau trong đời là do duyên số sắp xếp, dù chỉ là một đoạn ký ức ngắn ngủi về nhau. Và tôi tin, các đoạn ký ức cuốn hút nhất chính là các mối tình tuổi xanh chúng ta đã trải qua.

Tương tự như bao nhiêu câu chuyện khác, tình đầu của tôi cũng chấm dứt trong dang dở. Tôi chợt nhận ra bản thân mình đã thay đổi quá phổ thông chỉ vì 1 người giờ đã thành xa lạ.

Không biết kể từ nào, tôi tập cho mình lề thói đi ngủ rất muộn. Mỗi tối, tôi loay hoay sở hữu máy tính, điện thoại, hoặc là những quyển ngôn tình sến súa. Cứ như vậy mà thức đến nửa đêm, với lúc sắp sáng mới chịu đi ngủ.

Không biết từ khi nào, tôi thích 2 màu trắng đen tới kỳ lạ, dù bản thân từng nghĩ nó đơn điệu và nhàm chán. áo xống, đồ tiêu dùng tư nhân dần bị đổi thay, mọi thứ giờ đã chuyển hẳn sang 2 tông màu đối nghịch đấy, đơn thuần nhưng phối hợp, xem tin tuc trong ngay moi nhat hôm nay.

Không biết bắt đầu từ nào, tôi lại mang lề thói nghe những bản nhạc ko lời nhẹ nhàng, du dương và sâu lắng. Tôi luôn cho rằng bản thân mình là kẻ ầm ĩ, thích sự mạnh mẽ trong từng tiết tấu hơn là nhạc điệu buồn thảm của những bản nhạc ko lời.

Không biết kể từ nào, tôi tập cho mình bí quyết nhắn tin như văn bản hành chính, đầu mẫu viết hoa, cuối dòng chấm câu, ko còn các ký tự viết tắt, ko tiêu dùng những nhãn dán xúc cảm. Lại còn các câu giải đáp kiểu “Có”, “Không”, “Ừm”, … cụt lủn.

Thói quen sau chia tay

Không biết từ khi nào, tôi ăn nằm cả ngày trên mạng xã hội nhưng chẳng cập nhật bất cứ điều gì về mình, cứ ôm điện thoại mà lướt. Ngày ngày, tôi vẫn lặng lẽ xem bạn bè của mình ai đi cùng ai, đến đâu, làm gì, ai chia tay ai, trách móc như thế nào, … mà chẳng buồn ấn “Thích” hay bình luận điều gì.

Không biết từ khi nào, tôi trở nên sống khép kín, ít chia sẻ điều gì với bất kỳ ai. Ai hỏi thì trả lời, không thì cứ ngồi im đó như khúc củi, không luyên thuyên trò chuyện hay chọc cười người khác như trước. Cả bạn bè thân thiết khi gặp lại cũng chẳng bắt chuyện như thế nào, cứ trả lời cho có, ngay cả cười cũng chẳng buồn hé môi.

Khi yêu, ta chấp nhận sở thích, thói quen của người, kể cả những thứ ta từng ghét cũng trở nên đáng yêu lạ thường. Chia tay, ta bất ngờ nhận ra những sở thích, thói quen đó đã xuất hiện trong cuộc sống của ta, nhẹ nhàng đến nỗi bản thân không biết nó hình thành từ bao giờ.

Vì yêu, ta yêu cả những gì thuộc về người. Ta muốn có cùng một thói quen, chung một sở thích, cùng niềm đam mê để dễ dàng trò chuyện, gần gũi và quan tâm nhau hơn. Vì yêu, ta chấp nhận mọi thứ, kể cả việc thay đổi bản thân mình.

Bây giờ, chúng ta không còn gặp nhau nữa, không trò chuyện, không quan tâm như trước mà tìm cách lãng quên nhau. Chúng ta chọn riêng cho mình một lối rẽ, rồi bước đi như chưa từng quen biết nhau. Thế nhưng, làm sao ta có thể dễ dàng gạt bỏ tất cả khi bản thân đã chấp nhận những thói quen đó như một phần cuộc sống của chính mình?

Đêm. Ta vô tình mở bản nhạc dạo trước thường nghe cùng nhau.

Nguồn: Chin.vn tổng hợp